Truyện ngắn của nhà văn Hoài Hương: Rừng gỗ tếch tuổi thơ

(MTO 9 - 25/09/2020 22:40)

Thân tặng người bạn trẻ ở Phương Lâm!

Có một chút bồi hồi khi gần về tới nhà, Hoàng dừng lại nơi cánh rừng gỗ tếch của cha đang cuối mùa hoa. Hít một hơi thật sâu, thoảng trong gió mùi hương dịu nhẹ từ những chùm hoa vàng ẩn trong tán lá sum xuê, tiếng kêu của vài chú ve sầu còn sót lại của mùa hè xen lẫn tiếng chim lích chích rủ bầy…, như đang kín đáo gợi lại cả chuỗi ký ức, hình như đang muốn ào ạt kéo về, đưa ngược lại thời gian, ừ, đã 10 năm xa khu rừng nhỏ, đã 10 năm chỉ được nhớ trong tưởng tượng ở cách hơn nửa vòng trái đất…Giờ đây khu rừng có vẻ nhỏ hơn ngày xưa, nhưng những thân cây đã vươn thẳng cao tít tắp, lá cây đan vào nhau như một vòm xanh ngọc bích giống chiếc dù khổng lồ che một phần bầu trời xanh thăm thẳm tràn ngập nắng, dưới mặt đất, um tùm nhiều bụi dương xỉ, dây leo, hoa cỏ dại đủ màu, ánh nắng lọt qua kẽ lá, theo làn gió nhảy nhót như những đốm sáng vui nhộn, làm nên một bức tranh tự nhiên ngẫu hứng sinh động. Bất chợt, một chú sóc nâu thoăn thoắt như trượt từ trong vòm lá trên cao theo thân cây xuống, bỗng như giật mình khi thấy người, lại dáo dác quay ngược lên, biến mất, cái đuôi xù còn kịp phớt qua một đốm trắng chót đuôi...…

- Ồ, không biết có phải chú sóc Hoàng của mình ngày ấy? Hay là lũ con của nó? Ta đã về nè, không lẽ quên ta rồi sao?

Rừng gỗ tếch - Ảnh minh họa: Pixabay

Năm Hoàng 6 tuổi, cha tặng cho Hoàng món quà sinh nhật là rừng cây gỗ tếch 1 năm tuổi với 600 gốc, và cha giao hẹn, mỗi năm đến ngày sinh nhật, Hoàng sẽ trồng thêm 10 cây nữa. Hồi ấy, nhớ lại, bước chân của chú bé 6 tuổi có chút hụt hơi khi theo cha tưới cho từng gốc cây vào mùa khô khát nước, nhưng bù lại, khu rừng có nhiều điều thú vị mà ngày ấy, ở vùng quê bán sơn địa khá heo hút, lũ trẻ không có gì để chơi, thì khu rừng trở nên một “thảo cầm viên” kỳ thú đầy những điều kỳ lạ. Cũng không biết từ đâu, mà khu rừng nhỏ có rất nhiều sóc kéo về, và mau chóng chúng trở thành bạn với Hoàng và lũ trẻ trong xóm. Rừng tếch lúc đó chỉ mới nhinh nhỉnh, thưa thớt, cây chưa đủ lớn, lá cũng chưa khép tán, nhưng có lẽ mỗi chiều thấy lũ trẻ con chạy chơi náo nhiệt ồn ào, bày đủ trò trong khu rừng mà bầy sóc từ những cánh rừng tếch cổ thụ rậm rạp kế bên không cầm lòng nổi nên kéo sang chơi chung. Hoàng nhớ khi ấy, lũ trẻ nhìn theo đặc điểm từng con sóc mà “xí” chủ quyền và đặt tên, những cái tên chỉ có lũ trẻ ngày ấy ở vùng này mới nghĩ ra, đầy ngộ nghĩnh: Xù, Lác, Đốm, Lang, Mén, Cồ, Nai Rịa, Rí Rang, Lộc Dã, Lộc Nai…, chưa kể, mỗi đứa lấy ngay tên mình đặt cho con nào thích nhất. Coc sóc Hoàng là con lớn nhất, lông nâu nhạt, có viền khoang cổ màu trắng, có bộ lông đuôi xù rất đẹp, chót đuôi có một túm trắng khá lạ, trong góc tối như phát sáng, và có lẽ lạ nên như là thủ lĩnh đầu đàn của bầy sóc. Chúng cũng khá trật tự, chỉ khi nào thấy con sóc Hoàng nhảy xuống đất, thì cả bầy sóc cũng ùa xuống quấn lấy bọn trẻ và bầy cuộc chơi. Hoàng và bọn trẻ cũng rất biết chiều lũ sóc bạn, hay mang những thứ trái cây vườn nhà như ổi, chuối, xoài, mít chín ngọt… Mà cũng không hiều sao lũ sóc này lại rất mê trái cây, chúng đánh chén bằng hết các loại trái mà bọn trẻ mang tới đãi đằng các bạn 4 chân của rừng. Nhìn lũ sóc nhanh nhẹn đưa hai chân trước lên rất khéo léo như hai cánh tay đỡ lấy những miếng trái được bọn trẻ cắt nhỏ, đưa lên miệng ăn ngon lành, chỉ có trẻ Phương Lâm nơi rừng tếch mới được cái thú vui này.

Năm Hoàng lên lớp 9, rừng tếch đã cao lớn phát triển nhiều tầng nhiều tán, đứng dưới gốc cây phải ngửa cổ thẳng lên mới thấy ngọn cây, thích nhất là khi đi trên đường lộ, rừng tếch của cha đã hòa vào màu xanh miên man của những cánh rừng gỗ tếch dọc hai ven đường, như một vệt xanh lơ lửng kỳ diệu trong không gian của vùng đất Đồng Nai với bao sự tích thần thoại miền đá sỏi cổ xưa… Lũ trẻ bạn Hoàng cũng đã có nhiều trò chơi mới trong khu rừng, không chỉ là chơi với lũ sóc mà còn sưu tầm các loài côn trùng, ngoài bắt dế, ve, chuồn chuồn, bọ ngựa.., còn “săn” những loài côn trùng mang dáng vẻ cổ đại kỳ quái đã được đặt tên như con bổ củi, bọ rùa, cánh cam, và nhiều loài khác không biết gọi là gì, bọn trẻ đặt theo hình dáng, màu sắc: bọ đá xám, bọ đá lửa, bọ củi khô, bọ lá úa…, cho chúng đấu nhau những cuộc thư hùng, sau cuộc chơi, lại thả chúng về rừng. Riêng lũ con gái thì luôn mê mẩn mỗi khi mùa tếch nở hoa khuyến dụ các loài bướm rực rỡ, như cư dân thần tiên lạc xuống quấn quýt những chùm hoa, thú nhất là cả đám lấy vợt bắt bướm nhốt vào một cái túi vải, sau đó cuối buổi, 1-2-3, tất cả các túi mở ra, hàng trăm cánh bướm vụt bay chấp chới óng ánh màu mây ngũ sắc trong nắng chiều, tạo một khung cảnh diễm lệ khó bút nào tả xiết…

Hoàng nhớ những lần cùng các anh chị đi lượm lá tếch vào mùa khô, cả một rừng cây bạt ngàn xanh mỡ màng hôm trước, bỗng một sớm mai chuyển mùa, cứ từng vạt lá đổi thành màu vàng nắng, rồi như có một phép lạ thần bí, từng cơn gió nóng rát bỏng tràn qua, rừng lá tếch rùng mình rụng ào ào, gần như không còn sót chiếc nào trên thân cây, tạo một cảnh quan đấy ấn tượng với những thân cây cao thẳng, da vàng xám, vài cành khẳng khiu đâm ngang, in lên bầu trời xanh lồng lộng, như một bức tranh cổ đại ngàn năm triệu năm của miền đất cổ huyền bí này. Những chiếc lá tếch vàng đỏ, với người nông dân ở đây là một nguồn lợi tạo chất đạm thực vật cho cây trồng bằng cách ủ lá tạo men vi sinh, rồi bón cho cây, sau này Hoàng còn biết, đây cũng là dịp người dân vùng này có thêm thu nhập khi thu nhặt lá khô, có những Công ty nuôi trồng thực vật họ mua để tạo thành một loại mùn đất dùng trồng cây thực phẩm sạch…

Nhưng với Hoàng và bọn con trai lại có thú vui lá khá đặc biệt. Những chiếc lá hình trái xoan, hình trứng ngược hoặc gần hình tròn, đỉnh nhọn hình tim, được bọn con trai mang về, ngâm vào nước, rồi từ từ tỉ mỉ và thận trọng tách phần xác lá, chỉ để lại gân, thành những chiếc lá mỏng manh, rồi sau chúng lại gắn vào với nhau thành một chiếc quạt lá, và mang tặng cô bạn học nào thật quý mến, đôi khi những chiếc quạt lá đó là một thước đo ngầm giữa bọn con trai, ai hơn ai, và lũ con gái thì cũng khoe ngầm sự khéo của cậu bạn mình khi cầm chiếc quạt lá trên tay… Hoàng nhớ, cái quạt lá đầu tiên mình tặng cho cô bạn ngồi cùng bàn có chiếc răng khểnh rất duyên, học cực giỏi, cả đám con trai cùng lớp đều ngưỡng mộ tài học của cô. Vâng! Cho tới giờ, Hoàng vẫn khó quên cái khoảnh khắc mà sau này hay nói vui là “khoảnh khắc đầu đời chạm vào tình yêu” của tuổi 15. Và khó mà quên ánh mắt đen thăm thẳm, trong veo của cô bạn nhìn Hoàng nửa ngạc nhiên, nửa thân thiện, nửa có chút e thẹn lúng túng, khi nhìn thấy chiếc quạt lá hình trái tim… Ừ mà sao hồi đó Hoàng lại chọn được những chiếc lá tếch hình trái tim, rất hiếm trong đám lá khô như rải thảm cả khu rừng?

- Ôi, cậu khéo tay quá. Làm sao cậu có thể tạo ra chiếc quạt lá đẹp như thế này?

- Mình vẫn thấy chưa ưng ý lắm, nhưng thật sự khi làm mình nghĩ đến cậu.

Chỉ thế thôi, mà hình như trong trái tim Hoàng đã rung lên vài nhịp khác thường, rất trong trẻo nhưng cũng rất ngọt ngào.

Mùa hoa tếch năm lớp 12 cũng là mùa bọn trẻ chia tay nhau để mỗi đứa đi về một chân trời tương lai của riêng mình. Hoàng nhớ cuộc chia tay với cô bạn học trước ngày đi du học trong rừng tếch đang trổ đầy hoa, những cụm hoa lớn hình chùy, vàng như màu nắng ban mai, thơm dịu dàng đến nao lòng. Khi hai đứa cầm tay nhau, nhìn vào mắt nhau, một khoảnh khắc hình như tim cùng đập một nhịp, không nói gì, vì tiếng ve ồn ã khắp khu rừng, nhưng lại thầm hiểu nhau là một lời hứa, sẽ cùng nhau học hành và thành đạt. Chỉ thế thôi, nhưng là một trong veo tình thơ học trò để nhớ để thương để vấn vương như một chiếc lá tếch mà Hoàng mang theo trên cả hành trình xa xứ thu gom sàng khôn thiên hạ. Những chiếc quạt lá tếch đã vào một ngăn ký ức đẹp tuổi thơ học trò hồn nhiên, mà thi thoảng, Hoàng lại hé ra để nhớ đến cồn cào, nhất là những năm xa nhà đi du học, trong rất nhiều nỗi nhớ, là nhớ rừng gỗ tếch của cha và bao kỷ niệm thời niên thiếu cùng bạn bè nơi khu rừng cổ tích đó.

10 năm xa, không chỉ học mà Hoàng đã có chút thành đạt ở xứ người, và lúc này là cuộc trở về quê hương, về nhà, để mang những gì tốt đẹp phụng sự như trả ơn quê nhà, trả ơn công sinh công dưỡng của cha mẹ. Rừng gỗ tếch cuối mùa hoa đã lác đác vài cụm trái non xanh màu ngọc bích nhỏ xíu…, chú sóc nâu có lẽ khá tò mò và dạn dĩ hơn, chắc là đã quan sát vị khách đang đứng lặng bên rừng cây nãy giờ từ trên cao vòm lá, lại bò xuống rồi dừng lưng chừng và nhìn vào Hoàng với con mắt lóng lánh tinh nghịch như muốn trò chuyện…

Ôi! Tính từ khi cha tặng cho rừng tếch sinh nhật 6 tuổi, chớp mắt đã hơn 20 năm trôi qua với bao thay đổi không chỉ riêng vùng đất Đồng Nai quê Hoàng, nhiều khu rừng đã biến mất, nhưng những cánh rừng gỗ tếch thì hình như vẫn giống trong ký ức tuổi thơ, vẫn thật xanh thật mát thật nhiều ẩn giấu những thú vị mà chỉ trẻ em vùng này mới đủ kiên nhẫn và thân thiện để có thể khám phá, trò chuyện và kết bạn…

HOÀI HƯƠNG

Bình luận