Truyện ngắn: Giống như một chuyện tình

(MT 22 - 29/05/2020 15:31)

Bảo đi rồi, nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn trò chuyện, không thể khác được, chúng tôi gần như lớn lên cùng nhau.

- Vi này, Bảo về rồi đấy.

Vi ngẩng lên nhìn tôi, rồi lẳng lặng gật đầu xác nhận đã nghe thông tin đó, trong một khoảnh khắc, tôi có cảm giác mình nhìn thấy sự xáo động thoáng qua trong ánh mắt Vi. Nhưng cô nhanh chóng cúi xuống cuốn sổ tay, tiếp tục những ghi chép kịch bản cho buổi phát thanh.

- Cậu ấy liên lạc với Thụy à?

- Mới hôm qua. Cậu ấy nói rất muốn gặp cả hai đứa mình.

- Hóa ra trước nay cậu vẫn liên lạc với Bảo sao?

- Chỉ thi thoảng thôi, cậu cũng biết cậu ấy bận rộn thế nào rồi đấy.

- Ừ, tất nhiên tớ biết, không phải cũng vì lí do ấy mà cậu ta “đá” hai đứa mình ra khỏi cuộc sống sao?

Phản ứng này của Vi, tôi đã có thể biết ngay cả trước khi lưỡng lự không biết thông báo tin này như thế này. Đây là lần hiếm hoi chúng tôi nhắc đến tên Bảo như một nhân vật thứ ba của câu chuyện. Trong suốt quãng thời gian chúng tôi ở cạnh nhau, như những người bạn (phải, như những người bạn) tôi cố tránh nhắc đến cậu không biết bao nhiêu lần. Bảo từng là bạn thân của tôi. Một ngày tháng 11 năm học lớp 10, tôi giới thiệu để Bảo và Vi làm quen. Tôi mới chỉ quen Vi từ dạo cùng tham gia vào đội phát thanh của trường, ở thời điểm ấy, lúc nào cũng chỉ có Vi và tôi. Và những bản nhạc mỗi sáng thứ Hai Vi lựa chọn tỉ mỉ trong khi tôi đảm bảo về kĩ thuật. Vi có gu nhạc không thể đùa được, đó là những ấn tượng đầu tiên của tôi. Rồi tôi không biết bằng cách nào, Bảo và Vi thành đôi, đơn giản và nhẹ nhàng như vậy.

Còn tôi, những cảm xúc ngày càng lớn dần về Vi, về gu nhạc của cô, về cách cô chú tâm chuẩn bị kịch bản cho bài trò chuyện dài 5 phút, bao giờ cũng là một câu chuyện, một đoạn nhỏ trong cuốn sách yêu thích, hay những lời nhắn từ anh chàng này cô bạn nọ... tôi giấu nó vào trong một chiếc hộp, và định bụng sẽ khóa chặt nó ở phần nào đó trong mình.

Rồi Bảo và Vi chia tay sau năm lớp 12 khi cậu đi du học. Tôi không biết chuyện cụ thể thế nào. Một ngày Vi ngồi chờ tôi ở bến xe bus trước cổng trường cấp ba sau lớp ôn thi đại học tối, rồi thông báo gọn lỏn: “Bảo và Vi đã chia tay rồi, cậu
ấy nói muốn tập trung vào việc học để không phụ lòng ba mẹ. Vả lại, yêu xa cũng không phải lựa chọn thú vị gì”.

Chúng tôi ngồi chờ mãi tối hôm ấy, đến tận chuyến xe cuối ngày Vi mới quyết định lên xe. Còn tôi thì không thể bỏ cô cứ ngồi đó được, Vi chưa bao giờ là cô gái quá biểu cảm, và sự bình thản tỏa ra từ khuôn mặt cô giữa cảnh tranh tối sáng phản chiếu từ ánh đèn đường không đủ để khiến tôi có thể trèo lên một chuyến xe nào đó. Thành thử tôi ngồi cạnh Vi, chẳng nói gì. Chẳng ai nói gì. Rồi theo một cách không thể buồn cười hơn, từ chỗ chỉ gặp nhau 15 phút vào sáng thứ Hai cho buổi phát thanh, Vi và tôi thành ra thân thiết, tôi luôn cho rằng đó là vì chúng tôi thi đỗ vào cùng một trường đại học.

Bảo đi rồi, nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn trò chuyện, không thể khác được, chúng tôi gần như lớn lên cùng nhau. Bảo và tôi chưa bao giờ có cuộc trò chuyện về Bảo và Vi, nhưng thỉnh thoảng cậu sẽ hỏi tôi những câu đại loại như: “Vi dạo này thế nào?”. “Hai người giờ chắc thân thiết lắm, vì học cùng trường mà”... Những lúc như vậy, tôi phần muốn trả lời thẳng thắn cho xong, phần muốn tắt ngúm chiếc điện thoại, vì có vẻ những câu hỏi vô tình của Bảo đang dần lôi chiếc hộp tôi đã giấu kín từ lâu và tìm cách mở nó lên.

Tôi vẫn ở bên cạnh Vi cùng những bản nhạc indie cô nghe cho riêng mình chứ không phải để phát trên đài của trường cấp Ba nữa. Vi luôn đưa ra một giới hạn tình bạn mơ hồ nào đó mà tôi không thể vượt qua, có lẽ chính từ thái độ không thoải mái của Vi mỗi khi nghe thấy tên Bảo. Hoặc là cô còn thích Bảo rất nhiều, hoặc là cô rất giận cậu, hoặc cả hai. Tôi biết thế và mặc định thôi thì cứ thế này mãi cũng được. Tôi sẽ ngồi cùng Vi ở hàng ghế đỏ ngắm phố trước cửa quán cà phê cũ rích Argento hầu như mỗi sáng. Tôi hoặc Vi sẽ mỗi người một chiếc xe cúp chạy lòng vòng trên phố sau giờ ở giảng đường, thỉnh thoảng tạt vào một triển lãm này, hiệu sách nọ, bảo tàng kia. Tôi vẫn sẽ quân sư với mỗi kịch bản phát thanh Vi viết. Vi sẽ góp ý với những bài phỏng vấn tôi tập tành viết. Tôi vẫn sẽ ngầm ngắm khuôn mặt nghiêng của Vi, mơ hồ như ngày đó khi chúng tôi ngồi trên băng ghế chờ chuyến bus cuối ngày. Miễn là không có anh chàng nào khác ở bên cạnh Vi. Vậy mà, Bảo một lần nữa xuất hiện trong nhịp sống chúng tôi.

Hôm ấy, tôi nhận được tin nhắn của Vi. Cô nói rằng đang gặp Bảo và nói cả hai đang chờ tôi. Ở quán Argento. Trên băng ghế đỏ. Không cần đến sự trung gian của tôi, như những ngày cấp Ba.

Trên quãng đường đến quán Argento, tôi bỗng có cảm giác như mình là thằng nhóc cấp Ba đó, ngồi trong phòng phát thanh nhìn lén cô bạn chỉ để biết rằng Vi sẽ chẳng bao giờ nhìn lại mình. Ở góc đường, dưới những tán xà cừ đang mùa thay lá, âm thanh xao xác của phố phường dường như đủ để tôi nép mình vào đó, quan sát từ xa hai người bạn đang ngồi cạnh nhau trước cửa quán cà phê quen thuộc. Cơn tức giận trào lên đột ngột, nhưng khiến cổ họng tôi nghẹn lại, bàn tay nắm tay cầm xe máy ướt đẫm mồ hôi.

Đúng là tôi sẽ mãi mãi ở vị trí đứng sau quan sát như vậy. Ngay bây giờ. Hay khi Vi uể oải chào tôi bước xuống trạm xe bus của mình. Tôi đã đi theo Vi, bước trên những vỉa hè lát gạch, theo cô vào con ngõ nhỏ. Tôi đã thấy Vi đứng nhìn về phía phố, một bên gò má phản chiếu ánh đèn đường, sáng lấp lánh tia nước mắt. Tôi đã muốn chạy đến nắm lấy bàn tay Vi để nói với cô rằng hãy quên Bảo đi, vì còn có tôi đây. Rằng tôi sẽ luôn ở bên cạnh Vi, rằng khi nào Vi sẵn sàng, hãy thử cùng tôi trở thành một đôi. Như cách nếu chưa từng có Bảo xuất hiện ngày hôm ấy trước phòng phát thanh.

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của Vi phía bên kia đường, bàn tay cô đưa lên gạt tóc Bảo sang một bên trước cơn gió lớn, đôi mắt cô không có chút ngại ngần, hờn giận như cách tôi tưởng tượng. Chỉ một con phố nhỏ, nhưng chưa bao giờ tôi thấy mình xa cách với Vi đến như vậy. Tôi quay xe bỏ về.

Vi đứng chờ tôi ở trước cửa lớp học ngày hôm sau, chúng tôi để xe ở trường đi bộ ra phố sách gần đó. Tôi biết chắc cô muốn mua sách tặng Bảo, nhưng không có lí do cụ thể gì để bỏ mặc Vi.

- Hôm qua sao Thụy không sang gặp Bảo?

Vi chợt hỏi khi ngắm nghía bìa sau cuốn tuyển tập truyện ngắn mới ra của một tác giả trẻ tuổi. Vậy là cô đã nhìn thấy tôi, chỗ trú ẩn dưới tán xà cừ hóa ra không an toàn đến vậy.

Tôi không thể nói thật, và cũng không muốn nói dối Vi, nên tôi chẳng nói gì. Khoảng lặng giữa chúng tôi có lẽ sẽ kéo dài mãi như vậy.

- Hôm qua Thụy biết Bảo nói gì không? Cậu ấy đã xin lỗi tớ vì cách cậu ấy đột ngột dừng lại theo cách ấy. Bảo đã trưởng thành hơn rất nhiều, cậu ấy nói đã luôn muốn gặp tớ chỉ để nói lời xin lỗi.

- Hai người... sẽ quay trở lại với nhau chứ?

Vi ngập ngừng, nhưng cô ngẩng lên nhìn tôi. Đôi mắt bình lặng như trước nay vẫn vậy. Đôi mắt muốn tôi phải hiểu, nhưng tôi chưa từng thật sự quá hiểu Vi khi chỉ nhìn vào đôi mắt cô.

- Không, tất nhiên là không. Chuyện đã lâu rồi, tớ và Bảo không còn tình cảm như trước đây nữa.

Tảng đá đè nặng trong tôi vỡ tan như bong bóng xà phòng.

- Thụy à, nghĩ gì thì nên nói ra. Chúng mình hình như không bao giờ chia sẻ quá nhiều với nhau thì phải. Có phải vì thế tớ sẽ phải là người chủ động trước “tấn công” Thụy hay không?

Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Vi, cô gái dũng cảm của tôi. Đến một ngày tôi sẽ đuổi kịp sự can đảm ấy.

VÂN ANH
Minh họa: Xuân Lộc

Bình luận