Ở trên phố của nhà soạn nhạc

(MT 33 - 15/08/2020 20:23)

Kim nhìn sang phía bên kia đường, trên con phố mang tên nhà soạn nhạc Tchaikovsky, ai đó đang vẫy tay về phía Kim.

- Chào cô gái, hôm nay cô ăn gì?

Anh chàng đứng quầy tiệm bánh Wendl mỉm cười thân thiện như mọi ngày, Kim mỉm cười đáp lại, dù chắc mẩm trong đầu mình sẽ lại làm phiền anh chàng mất thôi, cô chưa bao giờ giỏi trong việc quyết định, dù chỉ đơn giản là việc mua một chiếc bánh mì đen nguyên cám loại tròn kiểu Đức rắc bột. Có đến chục loại như vậy ở đây, mỗi loại có một công thức tỉ lệ bột khác nhau, Kim mỏi mắt đọc những mẩu giấy nho nhỏ gắn sau những chiếc bánh, rồi bỏ cuộc.

- Cho tôi lấy loại cũ vậy nhé, khó chọn quá.

Anh chàng bán bánh giản dị gật đầu xác nhận, rồi bình thản lấy bánh ra khỏi tủ, anh không quên hỏi cô có muốn cắt bánh ra sẵn không. Kim rất quý anh chàng này, vì anh chẳng bao giờ xởi lởi quá đà, nhưng cũng không vô cảm dửng dưng như nhiều người Kim để ý trên ga tàu điện. Vì thế dù khu phố Kim ở cách con phố Tschaikowskistraße này đến gần 2 km, Kim vẫn nằng nặc xuống khỏi xe điện ở điểm gần tiệm bánh. Có túi bánh thơm nức mùi muối trong tay, Kim sẽ chẳng còn cảm thấy quãng đường đi bộ về quá dài nữa.

Mới vào hè, nên Leipzig vẫn còn khá lạnh, vì khi chỉ mới đẩy nhẹ cánh cửa gỗ nặng nề của tiệm bánh, luồng hơi mát lạnh đã tạt qua, Kim hít vào lồng ngực thứ mùi tinh khôi của buổi chiều muộn quyện với mùi thơm nức bơ bánh từ trong cửa tiệm, Kim tưởng tượng bữa tối đơn giản của mình ngay lúc đó, dù chẳng biết vì sao. Sẽ là những lát bánh mới cắt còn mềm này ăn kèm bơ và sa lát rau củ đơn giản. Chỉ nghĩ đến điều ấy, Kim đã thấy rất vui, có lẽ Kim sẽ mở cửa sổ để xem Laura, cô bạn ở căn hộ sát vách có nhà không, có thể hai đứa sẽ cùng ăn và trò chuyện đôi chút…

- Kim, Kim phải không nhỉ?

Kim nhìn sang phía bên kia đường, trên con phố mang tên nhà soạn nhạc Tchaikovsky, ai đó đang vẫy tay về phía Kim. Không phải mất nhiều thời gian để Kim nhận ra Alex. Một cái tên đơn giản. Cơn “cảm nắng” của Kim hai năm trước. Kim đứng trân trân như vậy vì không tin nổi vào mắt mình. Kim nhớ Alex là người Đức, nhưng không nhớ đến chi tiết nào cậu nói mình đến từ Leipzig. Trong đầu có từng ấy thứ, nhưng con mắt Kim dõi về phía hình bóng đang chuyển động từ bên kia đường. Alex tiến lại gần ngay lúc đó, không một chút khác biệt nào.

- Alex đây. Hội An hai năm trước, Kim nhớ không vậy? Mà có phải Kim không?

Kim gật đầu, mỉm cười. Đúng là Alex. Dáng người dong dỏng và mái tóc xoăn xù tung như vậy, không thể ai khác được.

- Bất ngờ quá, cậu sống ở đây hay thế nào?

- Tớ đến thăm bạn ở thành phố này thôi. Cậu thì sao?

- Tớ học ở đây, cũng được gần 1 năm thôi.

Tiếng còi xe đạp vang lên thúc giục khiến chúng tôi nhận ra tình cảnh buồn cười của mình. Tôi vẫn đứng ngay trước cửa hàng bánh, trong khi Alex nửa chân đứng dưới lòng đường, nửa còn lại trên vỉa hè. Cậu bước chân còn lại lên vỉa hè, khuôn mặt dường như còn tươi tỉnh hơn trong trí nhớ của tôi.

- Nghe này, tớ trễ hẹn với bạn rồi, nhưng nếu có thể thì ngày mai là thứ Sáu, chúng ta gặp nhau uống cà phê được không? Cậu ở đây lâu hơn tớ chắc biết chỗ nào có cà phê ngon đúng không?

- Vậy gặp ngay trên phố này nhé? Ngay chỗ này, quán cà phê ở góc đường thôi. Cùng giờ, ổn chứ?

- Ừ vậy đi. Hẹn gặp cậu ngày mai nhé.

Tôi quay lưng bước đi trước, dù biết Alex có lẽ đang nấn ná lại đôi chút để nhìn tôi. Cậu lúc nào cũng sôi nổi như vậy, chắc đó là lí do hồi đó tôi “cảm nắng” cậu. Ngày hôm sau, sau khi tan học, tôi bắt xe điện đến chỗ hẹn ở trước tiệm bánh mì trên phố Tschaikowskistraße, Alex đã ở đó. Cậu đứng dựa người vào tường, tay cầm cuốn sách bỏ túi, một cuốn về khoa học vũ trụ. Chúng tôi đi bộ đến tiệm cà phê Dankbar Kaffee gần đó. Tôi bật cười.

- Cậu biết cảnh tượng này giống phim gì không?

- Có lẽ là cảnh Céline gặp lại Jessie trong phim Before sunset?

- Chúng tôi đã từng nói về điều này tối đó khi hai đứa ngồi tán phét trên một vỉa hè gần phố cổ Hội An. Rằng biết đâu một ngày nào đó chúng tôi sẽ tình cờ gặp lại nhau đâu đó ở một thành phố xa lạ, tôi nói mình sẽ nhớ ra cậu vì mái tóc xù đó của cậu. Còn cậu nói chắc sẽ nhận ra tôi vì đôi mắt lúc nào cũng nheo lại nếu muốn nhìn rõ thứ gì đó, vì tôi chẳng bao giờ đeo kính trừ khi học hay đọc sách. Khác với hai nhân vật chính trong phim, chúng tôi có trao đổi liên lạc, nhưng rồi những cuộc trò chuyện cũng thưa thớt dần chẳng lâu sau đó. Alex tiếp tục đi thêm vài nơi quanh Đông Nam Á rồi về Đức học đại học. Tôi quay trở lại từ chuyến đi, lao vào làm thêm và hoàn tất năm đầu đại học để tìm kiếm học bổng. Tôi đón nhận sự nhạt nhòa của những trao đổi giữa tôi và cậu như một lẽ hiển nhiên, tôi vốn luôn là đứa lí trí, và những dự định tương lai đã choáng trọn tâm trí. Alex trở thành một biểu tượng đơn giản trên danh sách bạn bè Facebook. Cậu cũng chẳng cập nhật gì nhiều, nên thú thực tôi đã quên mất việc cậu có thể vẫn đang sống ở Đức.

Tôi đề xuất ngồi bên ngoài quán cà phê, tiết trời đầu hạ mát mẻ khiến tách Americano nóng trên tay ngon hơn hẳn. Chúng tôi kể vắn tắt những sự kiện đã xảy ra trong suốt 2 năm qua, chúng tôi nói rất nhiều, đến mức át đi cả tiếng còi xe đạp và thì thầm chuyện trò của những người xung quanh. Đường phố tối thứ Sáu bắt đầu lên đèn, xen lẫn trong ánh sáng cuối ngày, vừa mơ màng vừa sôi nổi. Mọi người dường như tất bật hơn chuẩn bị cho cuộc vui cuối tuần, có lẽ chỉ chúng tôi còn chững lại với những kể lể về chuyện đã xảy ra. Chúng tôi vẫn nói rất nhiều, trừ việc chúng tôi đã cứ thế gần như lãng quên nhau ra sao, những lời hỏi thăm được “seen” và không đáp lại thế nào…

- Cứ như hai năm qua chỉ trôi qua như tích tắc vậy nhỉ Kim?

- Sao lại thế?

- Vì khi nói chuyện bây giờ, tớ vẫn có y hệt cảm giác như khi bọn mình mới gặp ở Hội An, cậu nói rất ít và lắng nghe rất nhiều. Cậu hay trích lời thoại trong những cuốn phim cổ nữa, và phải nheo mắt khi đọc menu cà phê, luôn như vậy.

- Vậy sao bọn mình lại ngừng nói chuyện nhỉ?

Tôi nhấp ngụm cà phê, cố lấp liếm sự bối rối bất chợt từ câu nói của chính mình. Đúng là tôi đã vượt qua điều này rất nhanh ở thời điểm đó, nhưng cùng lúc ấy, thảng hoặc khi đang đi xe đến trường đại học hay lau bàn ăn ở quán cà phê nơi tôi làm thêm trước đây, tôi sẽ nghĩ về Alex và tự hỏi tại sao những mối liên hệ có thể cứ thế trôi đi. Rốt cuộc người ta gặp nhau và mở lòng để kể những câu chuyện cho nhau nghe để làm gì, tôi và Alex hay tôi và ai khác hay Alex và ai khác.

- Tớ không biết nữa. Nhưng những dòng tin nhắn hay trạng thái chưa bao giờ là cách tớ giao tiếp, tớ đã từng nói với Kim vậy phải không nhỉ?

- Ừ, và thực ra, tớ cũng không chắc ở thời điểm ấy, mình có đủ hiểu hay thấy hào hứng với những câu chuyện được chuyển hóa thành tin nhắn ngắn gọn như vậy không.

- Kể cho tớ về những thói quen của cậu ở thành phố này đi!

- Ờ, tớ thường bắt tàu điện từ nhà đến trường học, rồi ăn trưa ở công viên gần trường, nơi có một dòng kênh nhỏ, có rất nhiều người chèo thuyền ở đó, không biết cậu thấy nó không? Sau đó, buổi chiều, thỉnh thoảng tớ sẽ đến thư viện ngồi tới tối, hoặc về ăn uống ở ban công và tán chuyện với cô bạn hàng xóm của mình. Hai ba lần một tuần tớ sẽ đến phố Tschaikowskistraße để mua bánh mì ở cửa tiệm Wendl, rồi đi bộ về nhà. Thường cuối tuần như thế này...

- Cậu sẽ đi giặt đồ ở tiệm giặt là rồi đi qua quảng trường Richard Wagner Platz nghe chương trình nhạc cổ điển tường thuật trực tiếp ở đó, đúng không?

Tôi rướn mắt nhìn Alex. Có lẽ nhìn tôi phải ngạc nhiên lắm. Alex giơ ngón tay chỉ lên bầu trời, rồi nheo mắt, cậu từng nói khi làm vậy, thế giới trước mắt sẽ thu nhỏ lại thành một chấm tròn. Hãy cứ tưởng tượng những khoảng cách chỉ như chấm tròn nhỏ bé như vậy.

- Tớ vẫn theo dõi những trạng thái của cậu trên Facebook đấy Kim. Tớ biết cậu hay đến mua bánh mì trên con phố đó, nên khi bạn tớ - Max rủ đến Leipzig chơi, tớ đã nghĩ hay thử lượn lờ ở đó xem sao, biết đâu sẽ gặp cậu...

VÂN ANH

Bình luận