Những điều An thấy trên cánh diều là Như...

(MTO 8 - 12/08/2020 14:57)

Có một gia đình mới chuyển tới xóm nhỏ của nó. Nó tò mò. Gia đình đó chuyển đến căn hộ to sát vách nhà nó. Có một đứa bé trạc tuổi nó. Vui quá! Vậy là nó có người chơi chung rồi.

Những gì An thấy trên cánh diều là Như

Năm đó là năm nó sáu tuổi. Nó và An đã thân nhau từ khi An mới chuyển tới. Bởi cả hai đứa trẻ ở sát vách nhau và trong xóm chỉ có An trạc tuổi nó. Nó ở miền quê, còn An là người thành phố. An hay kể nó nghe về những ánh đèn, những dòng người tấp nập. Nó khoái lắm, thích lên thành phố lắm. Rồi nó băn khoăn sao gia đình An lại đến miền quê nơi nó ở. An bảo ba mẹ nó chuyển công tác.

Và bởi An là một cậu bé “thành phố” nên An cũng thật đặc biệt. An đeo một cặp kính vuông vức, mái tóc hất lên chứ không để mái ngố như nó, An còn có cả đồng hồ đeo tay nữa. Đối với nó, An thật là “thành phố”. Nhưng nó không chơi với An chỉ vì những thứ vật chất, bề ngoài mà nó thấy ở An. Nó chơi với An bởi vì An thật thà và thân thiện, không như những đứa nhà giàu trong trường nó. An chưa biết thả diều.

Nó nhớ lại, phải tới mùa hè năm tám tuổi An mới biết. Thật là buồn cười! Dân thành phố mà không biết thả diều. Mãi sau này nó lớn nó mới hiểu, trẻ con ở trên thành phố không có cơ hội để thả diều. Ở miền quê nên mọi thứ đều được làm ra bởi chính đôi tay của mình. Mới tám tuổi nó đã biết làm diều, làm đủ thứ còn An thì không biết cái gì. Nó dạy An cách làm và còn chỉ An thả diều nữa. An cũng như nó, lần đầu tiên thả cánh diều bay trong gió đều khiến cho cả hai thật hân hoan và vui sướng.

Nó hỏi An: - Nhìn cánh diều kia, cậu nghĩ tới điều gì? Cậu có vẻ hân hoan và vui sướng quá. An trầm ngâm suy nghĩ. Có lẽ, An chưa có câu trả lời hoặc có rồi mà chưa muốn nói.

An chỉ cười với nó: - Không biết nữa Như ơi! Nó cười lại với An. Rồi nó nhìn lên hai cánh diều, nhìn lên bầu trời xanh, nhìn lên điều nó nghĩ. Bầu trời thật đẹp, cánh diều cũng thật đẹp! Suốt quãng thời gian dài sau đó, nó và An luôn đi thả diều khi mùa hạ sang.

Năm mười tám tuổi, nó và An đi thả diều. Cánh diều của hai đứa đã nhiều màu hơn, đẹp đẽ hơn hồi bé.

- Nhìn lên cánh diều, An nghĩ tới điều gì? Đã mười năm rồi đó, nghĩ ra chưa? - nó đùa với An. Lần này An cũng trầm ngâm suy nghĩ. Nhưng có lẽ, An đã có câu trả lời. Hai hàng mi thẳng của An khẽ cụp xuống, An hơi buồn.

- Nhiều lắm Như à, nhưng mà An sẽ nói cho Như sớm thôi! Đừng nghĩ nhiều nữa, chơi cho đã đi rồi lát tụi mình sang bà Tám uống nước mía.

Suốt cả quãng đường từ lúc thả diều đến về nhà chỉ có mình nó nói chuyện. An im lặng mãi, nó hơi buồn.

Hai tuần sau đó, nó thấy nhà An chuyển hết đồ đạc lên xe vận chuyển. An chuyển nhà? Đang trong luồng suy nghĩ ấy thì nó thấy An. Trong chốc lát, lòng nó rơi xuống. Chắc là trái tim nó rơi xuống đáy rồi. Hụt hẫng quá. Mắt nó bỗng nhoè đi vì nước. Hình bóng An sao càng lúc càng mờ đi thế này? Nó sợ. Lấy tay quẹt nước mắt, nó thấy An đang đi tới.

- Tớ.. tớ xin lỗi Như.

- Cậu ghét tớ rồi sao An? Sao cậu giấu tớ vậy? Bạn bè bao nhiêu năm chưa đủ để nói được chuyện này sao An?

Nó bỏ về nhà, mặc An đứng đó áy náy. Nó khóc rất nhiều. Có lẽ trong lúc tuyệt vọng nhất cũng là lúc con người ta sáng suốt nhất. Nó nhận ra mình thích An, nhưng muộn rồi...

Nó lên Sài Gòn học Đại học. Nó mong được gặp An giữa đất Sài thành dù nó chẳng biết An đi đâu. Nó chỉ có thể mong như thế. Biết bao nhiêu lần nó bắt gặp bóng dáng An trên đường nhưng rồi chỉ nhận lại thất vọng. Nhưng nó chưa bao giờ bỏ cuộc, bỏ ý định gặp An.

Trong nhà chờ xe buýt vào một buổi chiều thu.

- Như? Như phải không? Ai đó vỗ vai nó. Nó ngước lên nhìn.

Vẫn đôi mắt với đôi kính vuông ngày nào. Vẫn cái chất “thành phố” như ấn tượng đầu tiên. Mắt nó nhoè đi vì nước mắt. Nó muốn nhìn An cho thật rõ. Nó liên tục quẹt mắt để An luôn trong mắt nó, không đi đâu được.

- Là An, An đây, Như ơi! Cái ôm đầu tiên của hai đứa, ở giữa lòng Sài Gòn xa hoa.

- Những điều An thấy trên cánh diều là Như..

NGHI

Bình luận