Một tên cà chớn

(MT 50 - 11/12/2019 19:14)

Mỗi ngày vào lớp, hắn cứ để ý đủ thứ, xem nhỏ có gì mới lại tăm tia bình luận.

- Mới mua kẹp tóc mới hở?

- Tui méc cô bà sơn móng tay nè!

- A, hôm nay còn bày đặt đánh má hồng nữa ha.

Mỗi ngày vào lớp, hắn cứ để ý đủ thứ, xem nhỏ có gì mới lại tăm tia bình luận. Bực mình, nhỏ đứng giữa lớp, tay chống nạnh, tay chỉ thẳng mặt hắn gằn giọng:

- Tên cà chớn này. Nhiều chuyện quá nha, ông muốn gì?

- Muốn bà thương tui. Thương lại tui đi, tui không chọc nữa.

Hắn vốn là đứa hoạt ngôn nhất nhì trong lớp, nhưng nhỏ không ngờ rằng hắn mạnh miệng dám trả lời thẳng như vậy. Câu trả lời đầy “muối” của hắn khiến cả lớp khoái chí cười rần rần như thể cổ xúy để hắn tấn công thêm đi, tấn công nữa đi. Đỏ mặt, nhỏ lẳng lặng ngồi xuống, miệng vẫn lèm bèm cố tìm câu gì đó phản kháng nhưng không thành. Kể từ hôm đó cả lớp đồn hắn và nhỏ là “couple”, hắn được dịp khoái chí, nhỏ ngại ngùng không biết làm sao. Cô bạn cùng bàn rỉ tai nhỏ: “Hay nhân dịp hắn đang thích bà, mình hành hắn đi”. Nào là chuyện trực nhật, nhờ mua đồ hộ, dẫn xe giúp… nhỏ liên tục nhờ vả, hắn vui vẻ làm trong tự nguyện. Vì hắn nghĩ, chắc mình cũng có xíu “danh phận” trong lòng nhỏ nên mới được nhỏ nhờ nhiều dữ vậy.

Hôm nay không thấy hắn đi học, nhỏ cứ lóng nga lóng ngóng, rồi hai ngày, ba ngày cũng không thấy hắn đi học. Cô chủ nhiệm thông báo tuần này hắn sẽ nghỉ vì đang sốt nặng. Chưa bao giờ nhỏ cảm thấy việc đi học lại tẻ nhạt, bồi hồi đến vậy. Nhỏ cầm điện thoại định nhắn tin hỏi thăm hắn, nhưng cứ soạn rồi lại xóa.

Tuần sau hắn đi học lại. Không còn nét mặt lạnh lùng, đanh đá như mọi khi, lần này nhỏ nhẹ nhàng: “Nghỉ học cả tuần rồi, đưa tập đây, tui chép phụ bài cho”.

LAN NGUYỄN (Thủ Dầu Một, Bình Dương)

Bình luận