Không có dấu

(MT 37 - 19/09/2019 23:03)

Một lần đến thăm đơn vị bộ đội, đi đường xa trời nắng, nhưng tới nơi Bác đi thăm anh em ngay.

Bác đến thăm nơi ăn chốn ở, thăm nơi sinh hoạt văn hóa, thấy tờ báo tường viết câu “Hồ Chủ tịch muôn năm” kẻ đẹp nắn nót nhưng không có dấu, Bác bảo vui: “Ừ đúng Bác đi mệt, Hồ Chủ tịch muốn nằm”, rồi Bác nói: “Viết không có dấu người đọc có thể đọc sai ý”. Có đồng chí trả lời Bác là thêm dấu nó mất đẹp đi. Bác nói: “Các chú viết đẹp nhưng chưa đúng nên mất đẹp đi đấy, chữ Việt ta rất đẹp, khi đúng đủ dấu càng đẹp hơn”.

Lần đến thăm xã Sài Sơn, thấy tấm biển treo trên trụ sở Việt Minh xã có dòng chữ không dấu: “TRU SO VIET MINH”, Bác liền đọc...: “Sô viết mình”, rồi Bác bảo các chú viết thế ai mà đọc đúng được. Tấm biển được thêm dấu nên rõ ràng hơn, ai mới biết chữ cũng đọc được. Bác vào thăm nông trường Sông Hiếu, cùng đi với đồng chí giám đốc vào trung tâm nông trường, Bác chỉ câu khẩu hiệu viết không dấu, hỏi: “... LAM TRA NOI SONG là gì?”. Đồng chí thưa Bác câu khẩu hiệu là “Hưởng ứng chiến dịch Lam Trà nổi sóng”. Bác bảo: “Thế thì chú phải cho một người đứng đây để đọc dịch câu khẩu hiệu đó chứ”.

Khi Bác thăm xong nông trường thì câu khẩu hiệu cũng được sửa xong. Lần Bác đi qua nhà máy cơ khí Gia Lâm, đến trước cổng nhà máy thấy dòng chữ to chạy dài trên cổng: “NHA MAY CO KHI GIA LAM”, Bác bèn đọc: “Nhà mày có khỉ
già lắm”, Bác phê bình chữ viết phải có dấu để người đọc khỏi nhầm.

(Trích tư liệu: 117 chuyện kể tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh)

Góc cảm nhận:

Bạn Trần Hoàng Yến (trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai, Q.3) chia sẻ: “Đọc câu chuyện đầy ý nghĩa nhưng cũng không kém phần hài hước trên, mình học được ở Bác Hồ việc cần phải nhận ra nét đẹp của chữ Việt và tầm quan trọng khi viết đủ dấu trong từng câu. Mình chợt nhớ ngày xưa mình vẫn “hồn nhiên” nhắn tin không bỏ dấu, vô tình gây khó hiểu cho người nhận mà mình không hề hay biết. Đến khi nhỏ bạn mình góp ý thì mình mới nhận ra và tập dần thói quen nhắn tin có dấu. Qua câu chuyện này, mình cũng học được ở Bác cách nhận xét người khác. Bác luôn ân cần, vui vẻ, góp ý một cách nhẹ nhàng, hài hước. Thay vì phản ứng mạnh và làm cho mọi người thấy không vui, mình hoàn toàn có thể nhìn vào mục đích tốt của đối phương và góp ý thật chân thành trong tinh thần xây dựng thay vì nói những lời gây tổn thương nhau”.

Bình luận